Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Quang Loan)
  • (Nguyễn Văn Yên)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    46953495_205743070348893_3223725267520323584_n.jpg Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Que_huong_karaoke.swf P1070447.JPG 2016111810110320115.jpg IMG_0979.jpg Giua_Mac_Tu_Khoa_nghe_cau_ho_Nghe_Tinh1.swf Chao_mung_Dang_Cong_San_Viet_Nam_1_1.flv Videoplayback_.flv CHUC_MUNG_NAM_MOI_AT_MUI.jpg IMG_2589.jpg 6ifvleoHoabomautimchungtinhHNL218s.jpg Ngvnl.swf Ngvn.swf Thuha3.gif Dotlathutinh2thuha.gif P1050610.jpg P1050574.jpg P1050561.jpg

    Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    Bạn có thể đọc báo

    ĐIỂM BÁO HÀNG NGÀY

    Lịch - Máy tính


    Sắp xếp dữ liệu

    Gặp mặt Violet 24/11/2010

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Quang Loan HT trường THCS Đáp Cầu TP Bắc Ninh

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    EM VỀ TINH KHÔI

    1300183181_Ngay_xua_hoang_thi_4.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: ST
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 01h:39' 18-03-2011
    Dung lượng: 66.4 KB
    Số lượt tải: 2
    Mô tả:

    Nghe dịu ngọt nơi "Em về tinh khôi"

     

     

    Buổi chiều Sài Gòn ẩm ướt trong những cơn mưa chợt đến chợt đi. Cái tính cách đỏng đảnh của đất của trời ở đất phương Nam này thêm với cái nhộn nhịp của phố xá khiến ta muốn tìm về phút bình yên của tâm hồn. Cho tâm hồn lặng một chút, biết đâu đấy sẽ thấy lòng nhẹ thênh thang và thanh sạch hơn cũng như những cơn mưa có thể gột đi mọi nỗi ưu phiền.

    Cuộn mình và cô đơn trên gác nhỏ, tìm chút ấm áp ở những vật vô tri. Dĩ nhiên, khi con người ta cô đơn thì thường nắm lấy những thứ thuộc về vật chất để ấp ủ cho tinh thần. Tôi tìm đến với âm nhạc, để nỗi buồn được chia sẻ sau những nốt trầm, nốt bổng, nốt lặng. Thói quen nghe nhạc khi cô đơn sẽ thấy ấm lòng hơn, bởi cô đơn khi ấy chẳng phải là của mình nữa. Dòng người vẫn hối hả dưới con phố nhỏ, lặng nhìn thời gian trôi đi vô định, nghe âm thanh phố phường ồn ã cùng những nốt nhạc nhẹ nhàng. Có quá đối nghịch không khi chọn cho mình một bản nhạc quá ư nhẹ nhàng? Cần một chút nhẹ nhàng giữa cuộc sống xô bồ, chắc là nên thế…

     

    “Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng đánh rơi buổi chiều thơm ngát
    Làn môi ơi đừng quá run run lỡ tia nắng hồng tan mất”
    Âm nhạc của Quốc Bảo hình như có sức lay động tâm hồn con người một cách mạnh mẽ. Tôi chẳng phải người rành về âm nhạc, nhưng những câu chữ của anh khiến tôi như tìm thấy một phần tâm hồn quá ư mỏng manh mà hằng ngày tôi vẫn cố che dấu bằng một vẻ ngoài mạnh mẽ. Âm nhạc và câu chữ Quốc Bảo còn như một nét vẽ sơ thảo, nhẹ nhàng mà đằm thắm. Một cô gái dịu dàng, một bờ vai mảnh khảnh, một làn môi run run, một tia nắng lấp lánh sau tán cây. Khi nghe những câu đầu tiên này, thực sự cái cảm giác tâm hồn như một cánh đồng rì rào trong gió, như áng mây trôi nhẹ nhàng, thênh thang.

     

    “Xin âu lo không về qua đây”

    Có đôi lúc muốn hét thật to câu này, hét cho vang vọng núi đồi để những âu lo tan như một cơn bão cuối mùa. Nhưng trong “Em về tinh khôi”, chẳng cần hét thật lớn, chỉ nhẹ thôi. Nhẹ để không làm đau những tâm hồn non dại. Và vẫn những lời “Xin” ngọt ngào như thế, sẽ chẳng ai nỡ từ chối. Xin những yêu thương nồng nàn, xin một ánh mắt còn long lanh trong những thơ dại đầu đời. Xin những điều giản đơn, gần gụi mà không mất đi ngọt ngào.

    Vẫn những nét vẽ phác thảo ấy, vẫn là cô gái ấy, dịu dàng trong từng cử chỉ. Sức chuyển tải của ngôn từ thật tuyệt vời, người nghệ sĩ tài hoa đã vẽ trước mặt người nghe những gì đẹp đẽ nhất. Để rồi tâm hồn chàng lãng tử ấy cũng phải thốt lên: “Đôi tay ta dang rộng hân hoan / Xin cho ta một khắc reo ca vui cùng em”. Có thể sau những câu chữ là một cái ôm siết chặt, cảm nhận thêm sự ấm áp ngọt ngào.

    Tất cả những hình ảnh ấy cũng chỉ để “em” nhớ về một cuộc tình của anh, của em. Bởi, cuộc đời ấy đâu biết ngày mai. Cuộc tình của chúng ta sẽ ra sao nếu một ngày kia lỡ em xa vời vợi, em quên mất rằng giữa anh và em có câu chuyện tình đẹp như mơ. Nếu một ngày em quên…

     

    “Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi
    Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời
    Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi
    Kề bên nhau quên một chiếc hôn
    Biêt đâu sớm mai nắng êm phai cuộc tình
    Biết đâu sớm mai xóa tan cơn mộng lành
    Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành
    Và xin cất lấy trái tim này nhớ nhung phút giây”

     

     

    Chất giọng Trần Thu Hà trầm và ấm, đôi lúc dịu dàng, đôi lúc réo rắt. Buổi chiều Sài Gòn giữa những ồn ào nghe lắng lòng một chất giọng Hà Nội thấy dịu êm. Những cơn mưa chợt đến chợt đi sẽ chẳng làm phiền bởi tưởng chừng nghe trong lòng, thấy trong mắt có một mùa thu Hà Nội. Mùa thu nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng như chiếc lá bay…
    Nguyên Lan

    Em Về Tinh Khôi - Trần Thu Hà

    Đóng góp: Sen Trắng

     

    Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng đánh rơi buổi chiều thơm ngát
    Làn môi ơi đừng quá run run lỡ tia nắng hồng tan mất
    Xin âu lo không về qua đây
    Xin thương yêu dâng thành mê say
    Xin cho ta nhìn ngắm lung linh từ đáy đôi mắt rất trong

    Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vùng đêm mái tóc
    Nụ thanh xuân còn ấp e nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây
    Xuyên trăm năm em về tinh khôi
    Đôi tay ta dang rộng hân hoan
    Xin cho ta một khắc reo ca vui cùng với em

    Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi
    Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời
    Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi
    Kề bên nhau quên một chiếc hôn
    Biết đâu sớm mai nắng em phơi cuộc tình
    Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành
    Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành
    Và xin cất lấy trái tim này nhớ nhung phút giây

    Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vòng đêm mái tóc
    Nụ thanh xuân còn ấp e nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây
    Xuyên trrăm năm em về tinh khôi
    đôi tay ta dang rộng hân hoan
    Xin cho ta một khắc reo ca vui cùng em
    Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời
    Biết đâu gió tha thiết nắng em về trời
    Biết đâu em bỗng thấy tim ta chật chội
    Và em tan đi cùng ánh sương
    Biết đâu em bỗng thấy đôi chân mỏi mệt
    Biết đâu sớm mai thấy sông thương cạn kiệt
    Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tin buồn phiền
    Và em sẽ cất cánh tung trời hóa thân giấc mơ 

     

     


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vùng đêm mái tóc 
    Nụ thanh xuân còn ấp e nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây 
    Xuyên trăm năm em về tinh khôi 
    Đôi tay ta dang rộng hân hoan 
    Xin cho ta một khắc reo ca vui cùng với em 


     
    Gửi ý kiến