Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Quang Loan)
  • (Nguyễn Văn Yên)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    46953495_205743070348893_3223725267520323584_n.jpg Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Que_huong_karaoke.swf P1070447.JPG 2016111810110320115.jpg IMG_0979.jpg Giua_Mac_Tu_Khoa_nghe_cau_ho_Nghe_Tinh1.swf Chao_mung_Dang_Cong_San_Viet_Nam_1_1.flv Videoplayback_.flv CHUC_MUNG_NAM_MOI_AT_MUI.jpg IMG_2589.jpg 6ifvleoHoabomautimchungtinhHNL218s.jpg Ngvnl.swf Ngvn.swf Thuha3.gif Dotlathutinh2thuha.gif P1050610.jpg P1050574.jpg P1050561.jpg

    Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Bạn có thể đọc báo

    ĐIỂM BÁO HÀNG NGÀY

    Lịch - Máy tính


    Sắp xếp dữ liệu

    Gặp mặt Violet 24/11/2010

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Quang Loan HT trường THCS Đáp Cầu TP Bắc Ninh

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Thơ sáng tác > Của bạn >

    Nghiệt ngã thời gian

                                                             Tặng thầy Loan

    Con chim thời gian lâu rồi quên tiếng hót

    Anh cũng quên từng khoảnh khắc nở biếng lười.

    Em dắt anh về chi với những mùa thu trước

    Để ngỡ ngàng ta nhặt lá vàng rơi…

               

    Sao ánh mắt em xa xăm cho lòng anh buốt nhói

    Khi chuyện trầu cau thời gian lãng quên rồi.

    Sao bàn tay em run run cho lòng anh bối rối

    Khi tình ta trăng cuối tháng giữa trời.

     

    Bởi anh biết tấm tình thanh khiết ấy

    Như tuổi già mãi miết cậy cháu con

    Với chiếc áo của thiêng liêng nguồn cội

    Mặc phủ lên niềm tôn kính xói mòn.

     

    Bởi anh biết mảnh tình da diết ấy

    Như người đau đằng đẵng tháng ngày

    Lúc nhắm mắt người thân như kẻ lạ

    Dòng lệ rơi chen tiếng thở phào!

     

    Nên khổ đau đã lặng thầm hoá đá

    Nhắm mắt không nghe tiếng khóc trái tim mình

    Mà vẫn thấy trong nhịp đời vồn vã

    Giữ Thiên Đường riêng , cánh cửa sợ thâm tình !

     

     

    Em dắt anh về chi với những mùa thu trước

    Để thiên hạ xem anh là kẻ hoang đường.

    Em biết không sinh ra điều ước

    Thường từ những vết thương.

     

    Chắc em hiểu tháng ngày không níu được

    Và trái tim anh đã hoá bắp trầm rồi

    Giờ em muốn nó toả hương dịu ngọt

     Trước cuộc đời… em lại giết anh thôi !

                                         Nguyễn Thường Kham


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thường Kham @ 21:03 26/07/2011
    Số lượt xem: 415
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Em đã biết sinh ra điều ước

    Và lưu hương trong trái tim thầm!

    Cảm ơn thầy!

     
    Gửi ý kiến